Họa sĩ Mai Ngọc Chính sinh năm 1946 tại Đồng Lộc, Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam - Ủy viên BCH Hội Mỹ thuật TP Đà Nẵng. Phần lớn sáng tác của Mai Ngọc Chính mang đề tài về chiến tranh cách mạng. Ngoài các công trình tượng đài và phù điêu tiêu biểu như: Chiến thắng Đắc Tô –Tân Cảnh, Chiến thắng Duy Phước, Chiến thắng Vĩnh Điện... Mai Ngọc Chính còn có nhiều tranh được lưu giữ trong các bảo tàng, các bộ sưu tập trong và ngoài nước. Đặc biệt, mảng tranh ký họa của anh rất đáng được quan tâm, đến nay vẫn chưa công bố hết. Do bệnh tình đột ngột, họa sĩ Mai Ngọc Chính vừa qua đời ngày 4-4-2011. Mấy ngày trước, vừa mới tiễn biệt, chia tay nhà thơ Hoàng Minh Nhân, người vốn gắn bó nhiều năm với phong trào sáng tác văn học Đà Nẵng, thì nay, chúng tôi lại càng sững sờ biết bao khi nghe tin họa sĩ Mai Ngọc Chính – một trong những cánh chim đầu đàn của phong trào mỹ thuật thành phố cũng bất ngờ về cõi vĩnh hằng. Cách đây vài tuần, gặp nhau ở một góc phố, họa sĩ Mai Ngọc Chính vừa hoàn thành bàn giao công trình Chiến thắng Điện Bàn trở về, rất vui khỏe, hào hứng nâng ly chúc tụng mọi người. Anh em thân quen chúng tôi ai nấy cũng mừng, hỏi anh: “Lâu nay ít khi anh có mặt ở những cuộc vui, lúc này sức khỏe anh đã khá chưa?”. Anh Chính bảo: “Bây giờ thì khỏe hẳn rồi, thỉnh thoảng anh em hội họp, nhớ gọi tôi với”. Hôm ấy, biết tôi vừa ấn hành tác phẩm mới, anh Chính tham gia góp ý rất nhiều. Anh nói: “Cậu làm gì đó thì làm, tôi chỉ mong cậu phải dành nhiều thời gian hơn nữa cho việc sáng tác, đã viết thì phải tìm đề tài mới, lạ, đừng để trùng lặp. Mọi thứ rồi sẽ qua đi, chỉ có sáng tác là còn lại...”.
Vốn xuất thân từ Trường Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội, khi vào chiến trường miền Nam năm 1969, Mai Ngọc Chính trực tiếp chiến đấu ở Tiểu đoàn 10 đặc công thuộc Sư đoàn 2. Anh là người tham gia trận đánh Đắc Tô-Tân Cảnh và cũng là người phác thảo, xây dựng Tượng đài Chiến thắng Đắc Tô -Tân Cảnh sau này. Giới chuyên môn thường đánh giá cao họa sĩ Mai Ngọc Chính qua những công trình tượng đài, hoặc các tác phẩm nghệ thuật gò đồng, nhôm mà chúng ta thường gặp tại các triển lãm mỹ thuật khu vực và toàn quốc như: Trái ngọt, Hạnh phúc, Tình quân dân, Phút nghỉ bên suối, Rượu xuân... Đặc biệt là ở thể loại này, Mai Ngọc Chính hoàn thành nhiều tác phẩm hoành tráng, có độ cao hơn 10m phải sử dụng cả hàng chục tấn đồng. Ký họa Song Tử Tây - quần đảo Trường Sa. Dù vậy, với tôi, mảng tranh ký họa của Mai Ngọc Chính vẫn để lại nhiều ấn tượng đậm nét hơn. Trong số hàng trăm bức ký họa của anh đãvẽ qua nhiều thời kỳ, có những chân
![]() |
| Từ trái sang: nhà điêu khắc Na Uy Oyvin, họa sĩ Mai Ngọc Chính (người áo trắng, ngồi giữa), nhà điêu khắc Phạm Hồng, họa sĩ Vũ Dương. |
dung từ vị chính ủy sư đoàn, các anh hùng lực lượng vũ trang đến anh lính trẻ vừa nhập ngũ. Tranh phong cảnh, ngoài phần lớn những bức vẽ về Campuchia còn có những tranh về quần đảo Trường Sa: Nam Yết, Song Tử Tây... vào những ngày đầu giải phóng. Bằng phong cách hiện thực giản dị, giàu phẩm chất anh hùng ca và chất thơ, vừa dân tộc vừa thời đại, với cảm quan được định hình, định vị - Mai Ngọc Chính, qua những nhân vật lịch sử “lính đặc công” do chính anh cùng đồng đội của mình đã anh dũng làm nên chiến thắng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước vừa qua, để tạo nên bố cục những tác phẩm gò đồng, nhôm độc đáo cùng một số công trình tượng đài, tranh hoành tráng có giá trị, đóng góp đáng kể vào sự nghiệp giáo dục truyền thống dựng nước và giữ nước của cha ông, cho các thế hệ hôm nay và mai sau học tập... (Nhà điêu khắc Phạm Hồng) Trong thời gian công tác trong quân đội, tại Tây Nguyên và Campuchia, tôi có may mắn được sống và làm việc bên cạnh họa sĩ Mai Ngọc Chính – lúc này đang điều hành Thư viện Sư đoàn 2. Chính vì vậy, trong nhiều tranh ký họa của anh, tôi thường có được
![]() |
| Ký họa Song Tử Tây ( Trường Sa) |
những kỷ niệm chia sẻ về cảnh và người. Dường như với anh, ký họa là một công việc song hành cùng với việc ghi chép nhật ký. Nhiều đêm tôi thấy anh ngồi bên giấy, bút và ngọn đèn dầu đến 1-2 giờ sáng, đến ngày sau lại thấy anh vẫn hăm hở soạn giấy màu hình thành tác phẩm tranh, như sợ sẽ bỏ quên một điều gì đó cần lưu giữ... Anh L.V.T. (phóng viên Báo Thanh Niên), có người anh ruột là bộ đội hy sinh tại chiến trường Quảng Đà suốt mấy chục năm liền không hề để lại tin tức. Anh T. cho biết, tình cờ, một lần anh T. tham dự tại một cuộc triển lãm tranh, bỗng dưng họa sĩ Mai Ngọc Chính đến vỗ vai làm quen, vì nhận ra anh có nét giống người anh đã mất
(cũng là đồng đội của anh Chính). Sau đó, anh T. đã được anh Chính mời về nhà và tặng lại trang giấy trong sổ tay đã ghi chép chi tiết về thời điểm người anh ruột của anh đã hy sinh. Từ đó, anh T. luôn tin rằng, phía sau những bức tranh ký họa của Mai Ngọc Chính vẫn còn đó biết bao điều thiêng liêng, bí ẩn cần thiết cho cuộc sống hôm nay.
Tác giả bài viết: Trần Trung Sáng
Gửi bình luận của bạn
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Làng Phượng Lĩnh : Số hộ khẩu: 322 hộ/1.500 nhân khẩu. Diện tích đất canh tác: 50 ha. Gồm : đất lúa 46,5 ha, đất màu 3,5 ha bãi ven sông. Bình quân đất nông nghiệp 330 m2/khẩu. Số hộ nghèo: 59 hộ ( bằng 18,3%). Từ Thành phố Thanh Hóa đi về hướng Bắc theo Quốc lộ 1A...


Đang truy cập :
1
Hôm nay :
249
Tháng hiện tại
: 20624
Tổng lượt truy cập : 304556