03:37 ICT Chủ nhật, 26/05/2013

Tin nổi bật

Tin tức

Thơ làng Phượng Lĩnh dự tuyển chọn vào "Tuyển tập thơ lục bát Xứ Thanh"

Thứ sáu - 25/05/2012 17:30
Hội Văn nghệ Thanh Hóa đang biên tập Tuyển thơ "Lục bát Xứ Thanh" . Nhà giáo - nhà thơ Nguyễn Xích đã gửi đến một số bài thơ dự tuyển. Tuyển tập thơ "Lục bát Xứ Thanh" là nơi tập trung nhiều tác phẩm của những nhà thơ nổi tiếng quê Thanh Hóa ở khắp nơi trên mọi miền đất nước. Xin giới thiệu một số bài thơ dự tuyển:

 

Nguyễn Xích

 Sinh năm: 1942

Quê quán: Làng Phượng Lĩnh, xã Đồng Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa.

Nơi ở hiện nay: Làng Phượng Lĩnh, xã Đồng Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa.

Nghề nghiệp: Giáo viên văn học (đã nghỉ hưu).

Các tác phẩm thơ:

1. Biển nhân gian - Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội ấn hành năm 2003.

2. Hát cùng tre trúc gió mây.

3. Thơ xuân.

        Một số bài thơ khác đăng ở các báo : Giáo dục &Thời đại; Tạp chí Xứ Thanh.....

 

 

BIỂN NHÂN GIAN

 

 Biếc hồng mặt biển nhân gian

Mặt trăng mờ tỏ những trang mặn nồng   

Khúc xôn xao, mạn thuyền rồng

Biển dâng kỳ ảo bập bùng đêm xuân

Lạ kỳ cái biển nhân gian

Nơi này lặng, sóng ngập tràn nơi kia

Có đêm vừa dỡn trăng khuya

Thoắt trôi, vướng lưới mắc bè ai hay

Mới hiu hiu sắc trời mây

Đã thành bão cuốn, trắng tay bạc đầu.

Có đêm tối, có trăng sao

trái tim ơi, chớ lạc vào mê cung.

Ba đào mặt biển nhân gian

Cánh buồm trôi dạt, lang thang cuối trời.

Ngọn triều lớp lớp đầy với

Giữa dòng trong đục bóng người nổi nênh.

Trót đà nặng kiếp phù sinh

Tấm thân chìm nổi lênh đênh đã thường.

Cánh bèo mặt nước trùng dương

Trái tim làm đuốc tìm phương đi về.

Từ trong biển lú sông mê

Mái chèo lựa sóng mà đi bến bờ.

 

 

   

       TRƯƠNG CHI   

Lang thang tiếng hát con đò

Chơi vơi ngọn sóng giọng hò xa xôi

Thâm nghiêm điện ngọc cách vời

Trăng lu mấy độ nào nơi vọng đồng ?

Tiếng hò hiu hắt bên sông

Cho mây tụ tán, cho lòng ngổn ngang

Đất trời chi lắm đa đoan

Để thuyền rách ván, để sàn long đanh.

Tấm thân nào phải sứ sành

Thì xin làm đá làm cành người ơi !

Muộn mằn ai giọt lệ rơi

Cho tan nát mảnh hình hài cùng đinh.

Câu hò não nuột cung đình

Ngàn năm còn ướt mắt mình hôm nay!

Lang thang tiếng hát con đò

Chơi vơi ngọn sóng giọng hò xa xôi

                                        Nguyễn Xích

   

 

 

NGẪU HỨNG BÁNH TRÔI

 

Ai người ngẫu hứng bánh trôi

Biết ai chìm nổi một đời Xuân Hương

Mấy phen đã khóc Vĩnh Tường

Lửa than mấy bận cho buồn lòng son!

 

Đời chưa khép lại càn khôn

Bánh trôi rắn nát tạ hồn thi nhân.

 

 

TIẾNG TRỐNG ƯU TƯ

                               Kỉ niệm ngày dạy học về hưu

       Bây chừ buông phấn, không son.

Níu giằng chữ nghĩa sóng còn khôn nguôi.

       Tơ vương duyên nghiệp với đời

Lặn trong tiếng trống cho người ưu tư.

 

    

          RỪNG VỌNG 

 

                   Tưởng niệm con hy sinh cứu rừng

Bố từ thềm vắng ngóng trông

Con đi chữa cháy mãi không thấy về

Lửa rừng đã tắt bốn bề...

Khói còn khét ngọn lúa quê đương thì...
 

Tin lành tin dữ truyền đi

Chỉ câm bặt tiếng từ quy gọi bầy

Hồn con đã hóa cỏ cây

Khói sương thành dải tang bay trắng rừng

Con ơi! "măng đắng..." đã từng

Chí trai gửi lại... khôn cùng nỗi đau!

 

 

VỜI TRÔNG CON NƯỚC

 

Mải mê ,thu đã tới rồi

Bờ sông gió thổi bồi hồi xa xăm

Thuyền ai ván đã thuận dằm

Cỏ may còn nhớ bước chân vụng về

Dòng xanh nao nức đêm hè

Sóng xô dội sóng tràn trề nước lên

Gió mây rúc rích trốn tìm

Vỡ oà ...

              trời đất bỗng chìm trong mưa.

                                   *

                                *    *

Xa xôi  từ bấy đến giờ

Con sông ngày ấy ...

                                   bãi bờ hôm nay.

Tiếc cho sóng vỗ bấy chầy

Chẳng vào tời bến, chẳng say tới bờ.

 

Thu về ngoảnh lại ngẩn ngơ

Vời trông con nước

                               thẫn thờ chiêm bao.

 

 

 

 HÀNH KHẤT

                 Ăn mày cửa phật (thành ngữ)

 

“Đang trưa ăn mày vào chùa

Sư ra cho một lá bùa rồi đi

Lá bùa chẳng biết làm chi” *

Cửa chùa vẫn mở bồn bề hương bay.

 

Ai sinh ra kiếp ăn mày

Một câu hỏi biết tìm ai trả lời

Ngược xuôi dâu bể phận người

Con đường cát bụi cuốn lời chúng sinh.

 

Khắp nơi trống hội thập thình

Bao người nô nức đua tranh thượng đài

Đua tranh đổi vế thay vai

Ai người được mất trong ngoài cuộc chơi ?

 

Gió mưa sấm chớp quen rồi

Tấm thân sông biển đầy vơi bộn bề

Những là bến lú sông mê

Đâu miền ký thác mai kia gửi lời.

 

Lang thang cuối đất cùng trời

Lại về hành khất ở nơi chính mình.               

* Thơ Đồng Đức Bốn

 

        

        

 

THẢ DIỀU

 

Thả con diều giấy lên trời

bao nhiêu ánh mắt xa vời ngóng trông

 

 

Diều em phết cạy phết hồng

mắt ai lấp lánh dòng sông trưa hè

 

Diều  cao nhớ gió miền quê

ngân vang tiếng sáo vọng về xóm thôn

*   *

  *

Đêm nay gió mát trăng tròn

Dây lèo trao gửi người còn ngẩn ngơ.

 

 

 

MỘT CHÚT VÀNG THU

 

Se se mấy sợi heo may

mà sao núi lở lá bay động rừng

 

Trúc tre ngõ cũ đan cài

bóng thu loang gọi bóng người xa xưa

 

Vừơn thu quả đã ươm ươm

chỉ chờ nắng mới là hương dậy cành

 

Lặng thầm hăm hở trong đêm

Tiếc thay dào dạt trăng lên khuất rừng

 

Ngỡ ngàng một chút vàng thu

nâu sồng đã bạc màu tu mất rồi

 

Trầu về nhắn với hàng vôi

lò nung khói đã tắt rồi từ lâu.

Tác giả bài viết: Nguyễn Xích

Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá
Bạn click vào hình sao để cho điểm bài viết
Từ khóa: n/a
Xuân Bình- - 01/07/2012 19:27
Bác Xích (gọi là Bác bởi tôi cũng là con cháu của Bác) ngày đó dạy cả môn Văn và môn Giáo dục công dân. Tuy không được Bác dạy nhưng qua lời của các anh chị tôi được biết Bác là một người thầy giáo rất nghiêm khắc, nhưng cũng rất hài hước. Về tài làm thơ của Bác chắc ở làng ai cũng biết, ngay cả khi dạy dỗ con cháu, hay lúc phê phán những cái xấu Bác cũng có thể xuất khẩu thành thơ...Rất cảm động khi đọc bài thơ "Rừng vọng" của Bác. Đó là một bài thơ đầy tâm trạng, chứa chất bao nỗi đau của một nguời cha già mãi ngóng chờ người con làm nhiệm vụ trở về. Người con của Bác đã ra đi mãi mãi để lại nỗi đau khôn cùng cho những người ở lại. Hồn con đã hóa cỏ cây Khói sương thành dải tang bay trắng rừng Con ơi! "măng đắng..." đã từng Chí trai gửi lại... khôn cùng nỗi đau! Mong Bác Xích vượt qua nỗi đau đó, sống khỏe để tiếp tục làm thơ; mong Bác mãi là một bông hoa thơm giữa đời thường.
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Giới thiệu về làng Phượng Lĩnh

  Làng Phượng Lĩnh : Số hộ khẩu: 322 hộ/1.500 nhân khẩu. Diện tích đất canh tác: 50 ha. Gồm : đất lúa 46,5 ha, đất màu 3,5 ha bãi ven sông. Bình quân đất nông nghiệp 330 m2/khẩu. Số hộ nghèo: 59 hộ ( bằng 18,3%). Từ Thành phố Thanh Hóa đi về hướng Bắc theo Quốc lộ 1A...

Album ảnh

Album ảnh Phượng Lĩnh

Album ảnh Phượng Lĩnh

Album ảnh Phượng Lĩnh

Số người truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 1


Hôm nayHôm nay : 191

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 20566

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 304498